"Hảo hán, tạm tha cho nó!"
Đậu Binh tay trái cầm khiên, tay phải cầm đao vừa xông lên, định kết liễu yêu nghiệt này, liền bị Lâm Giác gọi giật lại. Thân hình hắn khựng một nhịp, nhưng không hề cứng đờ, chỉ xoay người một cái, lại lao về phía Hồ binh bên cạnh.
Lũ hồ ly này hoặc đã sớm sợ mất mật, hoặc bi phẫn khôn cùng, lúc này Đậu Binh lao đến, tất cả đều trở thành vong hồn dưới đao.
Lâm Giác cầm kiếm đi xem xét con hồ ly của hắn trước—




